Xuất phát từ xác tín của Công đồng Vaticanô II rằng cốt lõi của đời sống tu trì là sự thánh hiến trọn vẹn cho Thiên Chúa, tác phẩm Dâng hiến sáng tạo của Sr. Marian Dolores, S.N.J.M. đi sâu tìm hiểu những điều kiện nhân bản và tâm lý giúp người tu sĩ sống ơn gọi ấy một cách quân bình, tự do và sinh hoa trái. Tác giả không nhìn đời sống thánh hiến như một lý tưởng thuần túy thiêng liêng tách rời con người cụ thể, nhưng đặt nó trong toàn bộ thực tại nhân linh, nơi ân sủng không loại bỏ tự nhiên mà thanh luyện và kiện toàn tự nhiên.
Dựa trên các bài thuyết trình tại Viện Sức khỏe Tâm thần thuộc Đại học St. Louis, tác phẩm trình bày mối tương quan mật thiết giữa tự do, sáng tạo và sự trưởng thành nhân cách. Theo tác giả, tự do đích thực và sáng tạo tính là hai yếu tố không thể thiếu để nhân cách con người phát triển lành mạnh. Trong đời sống tu trì, khi thiếu hiểu biết về chính mình và các động lực nội tâm, con người dễ rơi vào tình trạng khô cạn, hình thức hoặc tục hóa ngay trong chính đời sống thánh hiến.
Một đóng góp quan trọng của cuốn sách là việc vận dụng tâm lý học năng động để soi sáng đời sống thiêng liêng. Tác giả cho thấy nhiều khó khăn trong đời sống tu trì không đơn thuần là vấn đề luân lý hay thiêng liêng, nhưng bắt nguồn từ những xung đột tâm lý chưa được nhận diện hoặc chưa được chữa lành. Vì thế, việc huấn luyện tu sĩ không thể chỉ nhấn mạnh đến kỷ luật hay thực hành đạo đức, mà còn cần chú ý đến tiến trình tăng trưởng nhân bản, sự trưởng thành cảm xúc và khả năng hội nhập bản thân.
Đời sống cộng đoàn được tác giả nhìn nhận vừa là môi trường nâng đỡ, vừa là nơi thử thách bản chất thật của mỗi người. Trong cộng đoàn, những bất an nội tâm, mặc cảm, hay nhu cầu được công nhận nếu không được xử lý đúng đắn có thể dẫn đến các hành vi tiêu cực như nói xấu, thao túng, khép kín hoặc chống đối ngấm ngầm. Vì thế, đức ái Kitô giáo cần đi đôi với sự trưởng thành nhân bản, lễ độ và tinh thần trách nhiệm xã hội của người tu sĩ.
Đặc biệt, trong phần nói về “những mầm mống của ấu trĩ”, tác giả phân tích những cơ chế tâm lý vô thức còn sót lại từ thời thơ ấu nhưng vẫn chi phối hành vi của người trưởng thành. Những cơ chế như dồn nén, biện giải, bù trừ, phóng chiếu hay lẩn tránh thực tại có thể khiến người tu sĩ sống đời thánh hiến trong trạng thái bất an, lo âu, mơ mộng hoặc tách rời thực tế. Nếu không được ý thức và hoán cải, các mầm mống này sẽ làm suy yếu sự tự do nội tâm và cản trở hành trình nên thánh.
Tác phẩm cũng nhấn mạnh vai trò thiết yếu của việc đồng hành thiêng liêng. Sự hiện diện chân thành, vô vị lợi của người hướng dẫn giúp tu sĩ dần dần đối diện với sự thật về chính mình, vượt qua những ảo tưởng và từng bước tiến tới sự quân bình nội tâm. Con đường trưởng thành trong đời sống dâng hiến là một tiến trình lâu dài, đòi hỏi khiêm tốn, kiên nhẫn và niềm hy vọng Kitô giáo vững vàng.
Tóm lại, Dâng hiến sáng tạo là một công trình kết hợp hài hòa giữa thần học đời tu và tâm lý học hiện đại. Cuốn sách mời gọi người tu sĩ can đảm nhìn thẳng vào con người thật của mình, để từ đó sống các lời khấn không như gánh nặng, nhưng như con đường giải phóng, giúp nhân cách được trưởng thành và đời sống thánh hiến trở nên phong phú, sáng tạo và sinh hoa trái cho Giáo hội.