| Những biến thể của dụ ngôn "Đứa con lầm lạc" trong bức chân dung (N. Gogol) và đứa con đi hoang trở về (A. Gide) | |
| Tác giả: | Nguyễn Thị Thuỳ Dương |
| Ký hiệu tác giả: |
NG-D |
| Ngôn ngữ: | Việt |
| Số cuốn: | 1 |
Hiện trạng các bản sách
|
||||||||||||||||
» Thêm vào danh sách tác phẩm yêu thích
| Lời cam đoan | |
| Lời cảm ơn | |
| Một vài quy ước | |
| MỞ ĐẦU | 1 |
| 0.1. Lí do chọn đề tài | 1 |
| 0.2. Lịch sử nghiên cứu vấn đề | 2 |
| 0.3. Mục đích nghiên cứu | 6 |
| 0.4. Đối tượng nghiên cứu | 7 |
| 0.5. Phạm vi nghiên cứu | 7 |
| 0.6. Phương pháp nghiên cứu | 9 |
| 0.7. Cấu trúc luận văn | 10 |
| Chương 1. NHỮNG VẤN ĐỀ HỮU QUAN | 12 |
| 1.1. Ẩn dụ tôn giáo “Đứa con làm lạc” và sáng tạo văn học | 12 |
| 1.1.1. Dụ ngôn tôn giáo | 12 |
| 1.1.2. Dụ ngôn Kinh thánh “Đứa con làm lạc” | 23 |
| 1.1.3. Đề tài “Đứa con làm lạc” trong văn học như biến thể của dụ ngôn | 32 |
| 1.2. N. Gogol và tác phẩm Bức chân dung | 41 |
| 1.2.1. Thế kỷ XIX – Một thời kỳ hoàng kim | 41 |
| 1.2.2. Gogol – người nghệ sĩ với sứ mệnh cứu rỗi | 43 |
| 1.2.3. Tác phẩm Bức chân dung | 46 |
| 1.3. A. Gide và tác phẩm Đứa con đi hoang trở về | 49 |
| 1.3.1. Thế kỷ XX – một thời kỳ đầy biến động | 50 |
| 1.3.2. A. Gide – người nghệ sĩ đầy mâu thuẫn | 52 |
| 1.3.3. Tác phẩm Đứa con đi hoang trở về | 55 |
| Tiểu kết chương 1 | 57 |
| Chương 2. BIẾN THỂ CỦA DỤ NGÔN “ĐỨA CON LÀM LẠC” TRONG BỨC CHÂN DUNG: SÁNG TẠO TỪ MẪU GỐC | 58 |
| 2.1. Biến thể mô hình cấu trúc cốt truyện đề cập đến nghệ thuật | 58 |
| 2.1.1. Biến thể hành trình ra đi như sự lựa chọn giữa nghệ thuật chân chính và dục vọng trần thế | 59 |
| 2.1.2. Biến thể hành trình lầm lạc và ăn năn của người nghệ sĩ | 62 |
| 2.1.3. Biến thể hành trình trở về và hướng đến sự thanh tẩy | 65 |
| 2.2. Biến thể hình tượng nhân vật hướng tới đề cao sứ mệnh của người nghệ sĩ | 68 |
| 2.2.1. Biến thể đứa con “bất tài” thành người nghệ sĩ “tài năng” | 69 |
| 2.2.2. Biến thể “người cha gia đình” thành người cha Thiên Chúa | 71 |
| 2.2.3. Biến thể cám dỗ qua hình tượng lão già cho vay nặng lãi | 74 |
| 2.3. Biến thể dụ ngôn – một phương thức thể hiện quan điểm về nghệ thuật của nhà văn Gogol | 77 |
| 2.3.1. Nghệ thuật tồn tại độc lập | 78 |
| 2.3.2. Nghệ thuật mang chức năng giáo dục thẩm mỹ, thanh lọc tinh thần | 80 |
| 2.3.3. Nghệ thuật chân chính là thiên chức của người nghệ sĩ | 82 |
| Tiểu kết chương 2 | 83 |
| Chương 3. BIẾN THỂ CỦA DỤ NGÔN “ĐỨA CON LÀM LẠC” TRONG ĐỨA CON ĐI HOANG TRỞ VỀ: ĐỐI THOẠI VỚI NGUYÊN MẪU | 86 |
| 3.1. Biến thể mô hình cấu trúc cốt truyện hướng tới đối thoại về tự do | 86 |
| 3.1.1. Biến thể hành trình ra đi như một lựa chọn khám phá | 86 |
| 3.1.2. Biến thể hành trình lầm lạc và ăn năn | 89 |
| 3.1.3. Biến thể hành trình trở về như một sự ra đi mới | 91 |
| 3.2. Biến thể hình tượng nhân vật hướng tới khám phá con người đương đại | 93 |
| 3.2.1. Sự lu mờ hình tượng người cha so với dụ ngôn | 94 |
| 3.2.2. Sự gia tăng hình tượng người mẹ lo âu so với dụ ngôn | 98 |
| 3.2.3. Sự gia tăng hình tượng người em út nhiệt thành so với dụ ngôn | 100 |
| 3.3. Biến thể dụ ngôn – một phương thức thể hiện quan điểm về tự do của nhà văn triết luận Gide | 103 |
| 3.3.1. Mâu thuẫn giữa việc tuân giữ và phá bỏ mọi lề luật, luân lý | 103 |
| 3.3.2. Khát vọng tự do cá nhân tuyệt đối | 107 |
| 3.3.3. Giải mã nội tâm con người | 108 |
| Tiểu kết chương 3 | 110 |
| KẾT LUẬN | 112 |
| Tài liệu tham khảo | 115 |
| Phụ lục | 120 |